题翠微寺二十二韵(太宗升遐之所)
(唐代)温庭筠
偃息齐三代,优游念四方。万灵扶正寝,千嶂抱重冈。
幽石归阶陛,乔柯入栋梁。火云如沃雪,汤殿似含霜。
涧籁添仙曲,岩花借御香。野麋陪兽舞,林鸟逐鹓行。
镜写三秦色,窗摇八水光。问云征楚女,疑粉试何郎。
兰芷承雕辇,杉萝入画堂。受朝松露晓,颁朔桂烟凉。
岚湿金铺外,溪鸣锦幄傍。倚丝忧汉祖,持璧告秦皇。
短景催风驭,长星属羽觞。储君犹问竖,元老已登床。
鹤盖趋平乐,鸡人下建章。龙髯悲满眼,螭首泪沾裳。
叠鼓严灵仗,吹笙送夕阳。断泉辞剑佩,昏日伴旂常。
遗庙青莲在,颓垣碧草芳。无因奏韶濩,流涕对幽篁。

温庭筠
温庭筠(约812—866)唐代诗人、词人。本名岐,字飞卿,太原祁(今山西祁县东南)人。富有天才,文思敏捷,每入试,押官韵,八叉手而成八韵,所以也有“温八叉”之称。然恃才不羁,又好讥刺权贵,多犯忌讳,取憎于时,故屡举进士不第,长被贬抑,终生不得志。官终国子助教。精通音律。工诗,与李商隐齐名,时称“温李”。其诗辞藻华丽,秾艳精致,内容多写闺情。其词艺术成就在晚唐诸词人之上,为“花间派”首要词人,对词的发展影响较大。在词史上,与韦庄齐名,并称“温韦”。存词七十余首。后人辑有《温飞卿集》及《金奁集》。
《题翠微寺二十二韵(太宗升遐之所)》拼音标注
tí cùi wēi sì èr shí èr yùn ( tài zōng shēng xiá zhī suǒ )
bīn tǔ chū chéng yì,
yú bīn jìng ràng wáng。
gān fú chū dé wèi,
tiān nǔ yè shōu máng。
yǎn xī qí sān dài,
yōu yóu niàn sì fāng。
wàn líng fú zhèng qǐn,
qiān zhàng bào zhòng gāng。
yōu shí gūi jiē bì,
qiáo kē rù dòng liáng。
huǒ yún rú wò xuě,
tāng diàn sì hán shuāng。
jiàn lài tiān xiān qū,
yán huā jiè yù xiāng。
yě mí péi shòu wǔ,
lín niǎo zhú yuān xíng。
jìng xiě sān qín sè,
chuāng yáo bā shǔi guāng。
wèn yún zhēng chǔ nv̌,
yí fěn shì hé láng。
lán zhǐ chéng diāo niǎn,
shān luó rù huà táng。
shòu zhāo sōng lù xiǎo,
bān shuò gùi yān liáng。
lán shī jīn pū wài,
xī míng jǐn wò bàng。
yǐ sī yōu hàn zǔ,
chí bì gào qín huáng。
duǎn jǐng cūi fēng yù,
cháng xīng shǔ yǔ shāng。
chǔ jūn yóu wèn shù,
yuán lǎo yǐ dēng chuáng。
hè gài qū píng lè,
jī rén xià jiàn zhāng。
lóng rán bēi mǎn yǎn,
chī shǒu lèi zhān cháng。
dié gǔ yán líng zhàng,
chūi shēng sòng xī yáng。
duàn quán cí jiàn pèi,
hūn rì bàn qí cháng。
yí miào qīng lián zài,
túi yuán bì cǎo fāng。
wú yīn zòu sháo huò,
líu tì dùi yōu huáng。