弃妇诗
(两汉)曹植
绿叶摇缥青。
丹华灼烈烈。
璀彩有光荣。
光荣华流离。
可以戏淑灵。
有鸟飞来集。
拊翼以悲鸣。
悲鸣夫何为。
丹华实不成。
拊心长叹息。
无子当归宁。
有子月经天。
无子若流星。
天月相终始。
流星没无精。
栖迟失所宜。
下与瓦石幷。
忧怀从中来。
叹息通鸡鸣。
反侧不能寐。
逍遥于前庭。
踟蹰还入房。
肃肃帷幕声。
搴帷更摄带。
抚节弹鸣筝。
慷慨有余音。
要妙悲且清。
收泪长叹息。
何以负神灵。
招摇待霜露。
何必春夏成。
晚获为良实。
愿君且安宁。

曹植
曹植(192-232),字子建,沛国谯(今安徽省亳州市)人。三国曹魏著名文学家,建安文学代表人物。魏武帝曹操之子,魏文帝曹丕之弟,生前曾为陈王,去世后谥号“思”,因此又称陈思王。后人因他文学上的造诣而将他与曹操、曹丕合称为“三曹”,南朝宋文学家谢灵运更有“天下才有一石,曹子建独占八斗”的评价。王士祯尝论汉魏以来二千年间诗家堪称“仙才”者,曹植、李白、苏轼三人耳。
《弃妇诗》拼音标注
qì fù shī
shí líu zhí qián tíng。
lv̀ yè yáo piǎo qīng。
dān huá zhuó liè liè。
cǔi cǎi yǒu guāng róng。
guāng róng huá líu lí。
kě yǐ xì shú líng。
yǒu niǎo fēi lái jí。
fǔ yì yǐ bēi míng。
bēi míng fū hé wèi。
dān huá shí bù chéng。
fǔ xīn cháng tàn xī。
wú zǐ dāng gūi níng。
yǒu zǐ yuè jīng tiān。
wú zǐ ruò líu xīng。
tiān yuè xiāng zhōng shǐ。
líu xīng méi wú jīng。
qī chí shī suǒ yí。
xià yǔ wǎ shí bìng。
yōu huái cóng zhōng lái。
tàn xī tōng jī míng。
fǎn cè bù néng mèi。
xiāo yáo yú qián tíng。
chí chú huán rù fáng。
sù sù wéi mù shēng。
qiān wéi gèng shè dài。
fǔ jié dàn míng zhēng。
kāng kǎi yǒu yú yīn。
yào miào bēi qiě qīng。
shōu lèi cháng tàn xī。
hé yǐ fù shén líng。
zhāo yáo dài shuāng lù。
hé bì chūn xià chéng。
wǎn huò wèi liáng shí。
yuàn jūn qiě ān níng 。