玩月

(唐代)贾岛

寒月破东北,贾生立西南。西南立倚何,立倚青青杉。
近月南数星,星名未详谙。但爱杉倚月,我倚杉为三。
月乃不上杉,上杉难相参。眙愕子细视,睛瞳桂枝劖。
目常南热疾,久视无烦炎。以手扪衣裳,零露已濡沾。
久立双足冻,时向股髀淹。立久病足折,兀然黐胶粘。
他人应已睡,转喜此景恬。此景亦胡及,而我苦淫耽。
无异市井人,见金不知廉。不知此夜中,几人同无厌。
待得上顶看,未拟归枕函。强步望寝斋,步步情不堪。
步到竹丛西,东望如隔帘。却坐竹丛外,清思刮幽潜。
量知爱月人,身愿化为蟾。

贾岛

贾岛(779~843年),字浪(阆)仙,唐代诗人。汉族,唐朝河北道幽州范阳县(今河北省涿州市)人。早年出家为僧,号无本。自号“碣石山人”。据说在洛阳的时候后因当时有命令禁止和尚午后外出,贾岛做诗发牢骚,被韩愈发现其才华。后受教于韩愈,并还俗参加科举,但累举不中第。唐文宗的时候被排挤,贬做长江主簿。唐武宗会昌年初由普州司仓参军改任司户,未任病逝。

《玩月》拼音标注

wán yuè
hán yuè pò dōng běi,
jiǎ shēng lì xī nán。
xī nán lì yǐ hé,
lì yǐ qīng qīng shān。
jìn yuè nán shù xīng,
xīng míng wèi xiáng ān。
dàn ài shān yǐ yuè,
wǒ yǐ shān wèi sān。
yuè nǎi bù shàng shān,
shàng shān nán xiāng cān。
chì è zǐ xì shì,
jīng tóng gùi zhī chán。
mù cháng nán rè jí,
jǐu shì wú fán yán。
yǐ shǒu mén yī cháng,
líng lù yǐ rú zhān。
jǐu lì shuāng zú dòng,
shí xiàng gǔ bì yān。
lì jǐu bìng zú zhé,
wù rán chī xiáo nián。
tā rén yìng yǐ shùi,
zhuǎn xǐ cǐ jǐng tián。
cǐ jǐng yì hú jí,
ér wǒ kǔ yín dān。
wú yì shì jǐng rén,
jiàn jīn bù zhī lián。
bù zhī cǐ yè zhōng,
jī rén tóng wú yàn。
dài dé shàng dǐng kàn,
wèi nǐ gūi zhěn hán。
qiáng bù wàng qǐn zhāi,
bù bù qíng bù kān。
bù dào zhú cóng xī,
dōng wàng rú gé lián。
què zuò zhú cóng wài,
qīng sī guā yōu qián。
liàng zhī ài yuè rén,
shēn yuàn huà wèi chán。