负谪后登干越亭作

(唐代)刘长卿

天南愁望绝,亭上柳条新。落日独归鸟,孤舟何处人。
生涯投越徼,世业陷胡尘。杳杳钟陵暮,悠悠鄱水春。
秦台悲白首,楚泽怨青蘋.草色迷征路,莺声伤逐臣。
独醒空取笑,直道不容身。得罪风霜苦,全生天地仁。
青山数行泪,沧海一穷鳞。牢落机心尽,惟怜鸥鸟亲。

刘长卿

刘长卿(709—789),字文房,汉族,宣城(今属安徽)人,唐代诗人。后迁居洛阳,河间(今属河北)为其郡望。唐玄宗天宝年间进士。肃宗至德中官监察御史,苏州长洲县尉,代宗大历中任转运使判官,知淮西、鄂岳转运留后,又被诬再贬睦州司马。因刚而犯上,两度迁谪。德宗建中年间,官终随州刺史,世称刘随州。

《负谪后登干越亭作》拼音标注

fù zhé hòu dēng gān yuè tíng zuò
tiān nán chóu wàng jué,
tíng shàng lǐu tiáo xīn。
luò rì dú gūi niǎo,
gū zhōu hé chù rén。
shēng yá tóu yuè jiào,
shì yè xiàn hú chén。
yǎo yǎo zhōng líng mù,
yōu yōu pó shǔi chūn。
qín tái bēi bái shǒu,
chǔ zé yuàn qīng pín . cǎo sè mí zhēng lù,
yīng shēng shāng zhú chén。
dú xǐng kōng qǔ xiào,
zhí dào bù róng shēn。
dé zùi fēng shuāng kǔ,
quán shēng tiān dì rén。
qīng shān shù xíng lèi,
cāng hǎi yī qióng lín。
láo luò jī xīn jǐn,
wéi lián ōu niǎo qīn。