题冤句宋少府厅留别
(唐代)刘长卿
尚甘黄绶屈,未适青云意。洞澈万顷陂,昂藏千里骥。
从宦闻苦节,应物推高谊。薄俸不自资,倾家共人费。
顾予倦栖托,终日忧穷匮。开口即有求,私心岂无愧。
幸逢东道主,因辍西征骑。对话堪息机,披文欲忘味。
壶觞招过客,几案无留事。绿树映层城,苍苔覆闲地。
一言重然诺,累夕陪宴慰。何意秋风来,飒然动归思。
留欢殊自惬,去念能为累。草色愁别时,槐花落行次。
临期仍把手,此会良不易。他日琼树枝,相思劳梦寐。

刘长卿
刘长卿(709—789),字文房,汉族,宣城(今属安徽)人,唐代诗人。后迁居洛阳,河间(今属河北)为其郡望。唐玄宗天宝年间进士。肃宗至德中官监察御史,苏州长洲县尉,代宗大历中任转运使判官,知淮西、鄂岳转运留后,又被诬再贬睦州司马。因刚而犯上,两度迁谪。德宗建中年间,官终随州刺史,世称刘随州。
《题冤句宋少府厅留别》拼音标注
tí yuān jù sòng shǎo fǔ tīng líu bié
sòng hóu rén zhī xìu,
dú bù nán cáo lì。
shì shàng wú cǐ cái,
tiān shēng yī gōng qì。
shàng gān huáng shòu qū,
wèi shì qīng yún yì。
dòng chè wàn qǐng bēi,
áng cáng qiān lǐ jì。
cóng huàn wén kǔ jié,
yìng wù tūi gāo yí。
bó fèng bù zì zī,
qīng jiā gòng rén fèi。
gù yú juàn qī tuō,
zhōng rì yōu qióng gùi。
kāi kǒu jí yǒu qíu,
sī xīn qǐ wú kùi。
xìng féng dōng dào zhǔ,
yīn chuò xī zhēng qí。
dùi huà kān xī jī,
pī wén yù wàng wèi。
hú shāng zhāo guò kè,
jī àn wú líu shì。
lv̀ shù yìng céng chéng,
cāng tái fù xián dì。
yī yán zhòng rán nuò,
lèi xī péi yàn wèi。
hé yì qīu fēng lái,
sà rán dòng gūi sī。
líu huān shū zì qiè,
qù niàn néng wèi lèi。
cǎo sè chóu bié shí,
huái huā luò xíng cì。
lín qī réng bǎ shǒu,
cǐ hùi liáng bù yì。
tā rì qióng shù zhī,
xiāng sī láo mèng mèi。