宿双峰寺 寄卢七、李十六

(唐代)刘长卿

寥寥禅诵处,满室虫丝结。独与山中人,无心生复灭。
徘徊双峰下,惆怅双峰月。杳杳暮猿深,苍苍古松列。
玩奇不可尽,渐远更幽绝。林暗僧独归,石寒泉且咽。
竹房响轻吹,萝径阴馀雪。卧涧晓何迟,背岩春未发。
此游诚多趣,独往共谁阅。得意空自归,非君岂能说。

刘长卿

刘长卿(709—789),字文房,汉族,宣城(今属安徽)人,唐代诗人。后迁居洛阳,河间(今属河北)为其郡望。唐玄宗天宝年间进士。肃宗至德中官监察御史,苏州长洲县尉,代宗大历中任转运使判官,知淮西、鄂岳转运留后,又被诬再贬睦州司马。因刚而犯上,两度迁谪。德宗建中年间,官终随州刺史,世称刘随州。

《宿双峰寺,寄卢七、李十六》拼音标注

sù shuāng fēng sì,jì lú qī 、 lǐ shí lìu
liáo liáo shàn sòng chù,
mǎn shì chóng sī jié。
dú yǔ shān zhōng rén,
wú xīn shēng fù miè。
pái huái shuāng fēng xià,
chóu chàng shuāng fēng yuè。
yǎo yǎo mù yuán shēn,
cāng cāng gǔ sōng liè。
wán qí bù kě jǐn,
jiàn yuǎn gèng yōu jué。
lín àn sēng dú gūi,
shí hán quán qiě yān。
zhú fáng xiǎng qīng chūi,
luó jìng yīn yú xuě。
wò jiàn xiǎo hé chí,
bèi yán chūn wèi fā。
cǐ yóu chéng duō qù,
dú wǎng gòng shúi yuè。
dé yì kōng zì gūi,
fēi jūn qǐ néng shuō。