贾侍郎自会稽使回篇什盈卷兼蒙见寄一首…数事率成十韵

(唐代)刘长卿

江上逢星使,南来自会稽。惊年一叶落,按俗五花嘶。
上国悲芜梗,中原动鼓鼙。报恩看铁剑,衔命出金闺。
风物催归绪,云峰发咏题。天长百越外,潮上小江西。
鸟道通闽岭,山光落剡溪。暮帆千里思,秋夜一猿啼。
柏树荣新垄,桃源忆故蹊。若能为休去,行复草萋萋。

刘长卿

刘长卿(709—789),字文房,汉族,宣城(今属安徽)人,唐代诗人。后迁居洛阳,河间(今属河北)为其郡望。唐玄宗天宝年间进士。肃宗至德中官监察御史,苏州长洲县尉,代宗大历中任转运使判官,知淮西、鄂岳转运留后,又被诬再贬睦州司马。因刚而犯上,两度迁谪。德宗建中年间,官终随州刺史,世称刘随州。

《贾侍郎自会稽使回篇什盈卷兼蒙见寄一首…数事率成十韵》拼音标注

jiǎ shì láng zì hùi jī shǐ húi piān shí yíng juàn jiān méng jiàn jì yī shǒu … shù shì lv̀ chéng shí yùn
jiāng shàng féng xīng shǐ,
nán lái zì hùi jī。
liáng nián yī yè luò,
àn sú wǔ huā sī。
shàng guó bēi wú gěng,
zhōng yuán dòng gǔ pí。
bào ēn kàn tiě jiàn,
xián mìng chū jīn gūi。
fēng wù cūi gūi xù,
yún fēng fā yǒng tí。
tiān cháng bǎi yuè wài,
cháo shàng xiǎo jiāng xī。
niǎo dào tōng mǐn líng,
shān guāng luò yǎn xī。
mù fān qiān lǐ sī,
qīu yè yī yuán tí。
bǎi shù róng xīn lǒng,
táo yuán yì gù xī。
ruò néng wèi xīu qù,
xíng fù cǎo qī qī。