过华夫书屋
(宋代)晏殊
乡党名流依绛帐,烟萝幽境似仙居。
趋庭子弟皆攀桂,弹铗宾朋总食鱼。
汗简传经亚邹鲁,粉牌留咏尽严徐。
杯盘互进先生馔,门巷应停长者车。
坟籍岂惟精四部,弦歌常见习三馀。
玳簪珠履延豪士,缥帙牙签刊赐书。
碧沼暮凉浮菡萏,纱窗秋静漏蟾蜍。
间庭潇洒移泉石,华表峥嵘冠里闾。
我恨羁游在芸阁,不陪诸彦曳长裾。

晏殊
晏殊【yàn shū】(991-1055)字同叔,著名词人、诗人、散文家,北宋抚州府临川城人(今江西进贤县文港镇沙河人,位于香楠峰下,其父为抚州府手力节级),是当时的抚州籍第一个宰相。晏殊与其第七子晏几道(1037-1110),在当时北宋词坛上,被称为“大晏”和“小晏”。
《过华夫书屋》拼音标注
guò huá fū shū wū
xī qí hūi hè gèn shān yú,
jiā zhì qīng fēng shì mò rú。
xiāng dǎng míng líu yī jiàng zhàng,
yān luó yōu jìng sì xiān jū。
qū tíng zǐ dì jiē pān gùi,
dàn jiá bīn péng zǒng shí yú。
hàn jiǎn chuán jīng yà zōu lǔ,
fěn pái líu yǒng jǐn yán xú。
bēi pán hù jìn xiān shēng zhuàn,
mén xiàng yìng tíng cháng zhě chē。
fén jí qǐ wéi jīng sì bù,
xián gē cháng jiàn xí sān yú。
dài zān zhū lv̌ yán háo shì,
piǎo zhì yá qiān kān sì shū。
bì zhǎo mù liáng fú hàn dàn,
shā chuāng qīu jìng lòu chán chú。
jiān tíng xiāo sǎ yí quán shí,
huá biǎo zhēng róng guān lǐ lv́。
wǒ hèn jī yóu zài yún gé,
bù péi zhū yàn yè cháng jū 。