哭刘言史
(唐代)孟郊

孟郊
孟郊,(751~814),唐代诗人。字东野。汉族,湖州武康(今浙江德清)人,祖籍平昌(今山东临邑东北),先世居洛阳(今属河南)。唐代著名诗人。现存诗歌500多首,以短篇的五言古诗最多,代表作有《游子吟》。有“诗囚”之称,又与贾岛齐名,人称“郊寒岛瘦”。元和九年,在阌乡(今河南灵宝)因病去世。张籍私谥为贞曜先生。
《哭刘言史》拼音标注
kū líu yán shǐ
shī rén yè gū qiào,
è sǐ liáng yǐ duō。
xiāng bēi yǔ xiāng xiào,
lèi lèi qí nài hé。
jīng yì líu yán shǐ,
shī cháng qīng zhū hé。
qǔ cì bào zhì zhī,
fēi guò dōng míng bō。
kě xī dà guó yáo,
piāo wèi sì yí gē。
cháng yú zhòng zhōng hùi,
yán sè liǎng qiē cuō。
jīn rì guǒ chéng sǐ,
zàng xiāng zhī luò hé。
luò àn yuǎn xiāng diào,
sǎ lèi shuāng pāng tuó。