
孟郊
孟郊,(751~814),唐代诗人。字东野。汉族,湖州武康(今浙江德清)人,祖籍平昌(今山东临邑东北),先世居洛阳(今属河南)。唐代著名诗人。现存诗歌500多首,以短篇的五言古诗最多,代表作有《游子吟》。有“诗囚”之称,又与贾岛齐名,人称“郊寒岛瘦”。元和九年,在阌乡(今河南灵宝)因病去世。张籍私谥为贞曜先生。
《汝坟蒙从弟楚材见赠,时郊将入秦,楚材适楚》拼音标注
rǔ fén méng cóng dì chǔ cái jiàn zèng,shí jiāo jiāng rù qín,chǔ cái shì chǔ
zhāo wèi zhǔ rén xīn,
mù wèi xíng kè yín。
rǔ shǔi hū qī yān,
rǔ fēng líu kǔ yīn。
běi què qín mén gāo,
nán lù chǔ shí shēn。
fēn lèi sǎ bái rì,
lí cháng rào qīng cén。
hé yǐ jì yuǎn huái,
huáng hè néng xiāng xún。