献襄阳于大夫

(唐代)孟郊

襄阳青山郭,汉江白铜堤。谢公领兹郡,山水无尘泥。
铁马万霜雪,绛旗千虹霓。风漪参差泛,石板重叠跻。
旧泪不复堕,新欢居然齐。还耕竟原野,归老相扶携。
物色增暧暧,寒芳更萋萋。渊清有遐略,高躅无近蹊。
即此富苍翠,自然引翔栖。曩游常抱忆,夙好今尚暌。
愿言从逸辔,暇日凌清溪。

孟郊

孟郊,(751~814),唐代诗人。字东野。汉族,湖州武康(今浙江德清)人,祖籍平昌(今山东临邑东北),先世居洛阳(今属河南)。唐代著名诗人。现存诗歌500多首,以短篇的五言古诗最多,代表作有《游子吟》。有“诗囚”之称,又与贾岛齐名,人称“郊寒岛瘦”。元和九年,在阌乡(今河南灵宝)因病去世。张籍私谥为贞曜先生。

《献襄阳于大夫》拼音标注

xiàn xiāng yáng yú dà fū
xiāng yáng qīng shān guō,
hàn jiāng bái tóng dī。
xiè gōng lǐng zī jùn,
shān shǔi wú chén ní。
tiě mǎ wàn shuāng xuě,
jiàng qí qiān hóng ní。
fēng yī cān chà fàn,
shí bǎn zhòng dié jī。
jìu lèi bù fù duò,
xīn huān jū rán qí。
huán gēng jìng yuán yě,
gūi lǎo xiāng fú xié。
wù sè zēng ài ài,
hán fāng gèng qī qī。
yuān qīng yǒu xiá lvè,
gāo zhú wú jìn xī。
jí cǐ fù cāng cùi,
zì rán yǐn xiáng qī。
nǎng yóu cháng bào yì,
sù hǎo jīn shàng kúi。
yuàn yán cóng yì pèi,
xiá rì líng qīng xī。