和李秀才郊墅早春吟兴十韵

(唐代)韦庄

暖律变寒光,东君景渐长。我悲游海峤,君说住柴桑。
雪色随高岳,冰声陷古塘。草根微吐翠,梅朵半含霜。
酒市多逋客,渔家足夜航。匡庐云傍屋,彭蠡浪冲床。
绿摆杨枝嫩,红挑菜甲香。凤凰城已尽,鹦鹉赋应狂。
伫见龙辞沼,宁忧雁失行。不应双剑气,长在斗牛傍。

韦庄

韦庄(约836年- 约910年),字端己,汉族,长安杜陵(今中国陕西省西安市附近)人,晚唐诗人、词人,五代时前蜀宰相。文昌右相韦待价七世孙、苏州刺史韦应物四世孙。韦庄工诗,与温庭筠同为“花间派”代表作家,并称“温韦”。所著长诗《秦妇吟》反映战乱中妇女的不幸遭遇,在当时颇负盛名,与《孔雀东南飞》、《木兰诗》并称“乐府三绝”。有《浣花集》十卷,后人又辑其词作为《浣花词》。《全唐诗》录其诗三百一十六首。

《和李秀才郊墅早春吟兴十韵》拼音标注

hé lǐ xìu cái jiāo shù zǎo chūn yín xīng shí yùn
nuǎn lv̀ biàn hán guāng,
dōng jūn jǐng jiàn cháng。
wǒ bēi yóu hǎi jiào,
jūn shuō zhù chái sāng。
xuě sè súi gāo yuè,
bīng shēng xiàn gǔ táng。
cǎo gēn wēi tǔ cùi,
méi duǒ bàn hán shuāng。
jǐu shì duō bū kè,
yú jiā zú yè háng。
kuāng lú yún bàng wū,
péng lǐ làng chōng chuáng。
lv̀ bǎi yáng zhī nèn,
hóng tiāo cài jiǎ xiāng。
fèng huáng chéng yǐ jǐn,
yīng wǔ fù yìng kuáng。
zhù jiàn lóng cí zhǎo,
níng yōu yàn shī xíng。
bù yìng shuāng jiàn qì,
cháng zài dǒu níu bàng。