三用韵
(唐代)韦庄
蝉噪伤风断,鳞游见鹭沈。笛声随晚吹,松韵激遥砧。
地覆青袍草,窗横绿绮琴。烟霄难自致,岁月易相侵。
涧柳横孤彴,岩藤架密阴。潇湘期钓侣,鄠杜别家林。
遗愧虞卿璧,言依季布金。铮鏦闻郢唱,次第发巴音。
萤影冲帘落,虫声拥砌吟。楼高思共钓,寺远想同寻。
入夜愁难遣,逢秋恨莫任。蜗游苔径滑,鹤步翠塘深。
莫问荣兼辱,宁论古与今。固穷怜瓮牖,感旧惜蒿簪。
晚日舒霞绮,遥天倚黛岑。鸳鸾方翙翙,骅骥整駸駸。
未化投陂竹,空思出谷禽。感多聊自遣,桑落且闲斟。

韦庄
韦庄(约836年- 约910年),字端己,汉族,长安杜陵(今中国陕西省西安市附近)人,晚唐诗人、词人,五代时前蜀宰相。文昌右相韦待价七世孙、苏州刺史韦应物四世孙。韦庄工诗,与温庭筠同为“花间派”代表作家,并称“温韦”。所著长诗《秦妇吟》反映战乱中妇女的不幸遭遇,在当时颇负盛名,与《孔雀东南飞》、《木兰诗》并称“乐府三绝”。有《浣花集》十卷,后人又辑其词作为《浣花词》。《全唐诗》录其诗三百一十六首。
《三用韵》拼音标注
sān yòng yùn
sù lv̀ chū húi yù,
shāng biāo àn hóng jīn。
zhà shāng shī kè sī,
huán dòng lv̌ rén xīn。
chán zào shāng fēng duàn,
lín yóu jiàn lù shěn。
dí shēng súi wǎn chūi,
sōng yùn jī yáo zhēn。
dì fù qīng páo cǎo,
chuāng héng lv̀ qǐ qín。
yān xiāo nán zì zhì,
sùi yuè yì xiāng qīn。
jiàn lǐu héng gū zhuó,
yán téng jià mì yīn。
xiāo xiāng qī diào lv̌,
hù dù bié jiā lín。
yí kùi yú qīng bì,
yán yī jì bù jīn。
zhēng cōng wén yǐng chàng,
cì dì fā bā yīn。
yíng yǐng chōng lián luò,
chóng shēng yǒng qì yín。
lóu gāo sī gòng diào,
sì yuǎn xiǎng tóng xún。
rù yè chóu nán qiǎn,
féng qīu hèn mò rèn。
guā yóu tái jìng huá,
hè bù cùi táng shēn。
mò wèn róng jiān rǔ,
níng lùn gǔ yǔ jīn。
gù qióng lián wèng yǒu,
gǎn jìu xī hāo zān。
wǎn rì shū xiá qǐ,
yáo tiān yǐ dài cén。
yuān luán fāng hùi hùi,
huá jì zhěng qīn qīn。
wèi huà tóu bēi zhú,
kōng sī chū gǔ qín。
gǎn duō liáo zì qiǎn,
sāng luò qiě xián zhēn。