大梁见乔诩
(唐代)罗隐
刀笔依三事,篇章奏珥貂。迹卑甘汩没,名散称逍遥。
好寺松为径,空江桂作桡。野香花伴落,缸暖酒和烧。
晋沼寻游凤,秦冠竟叹鸮.骨凡鸡犬薄,魂断蕙兰招。
怅望添燕琯,蹉跎厌鲁瓢。败桐方委爨,冤匣正冲霄。
战代安釐国,封崇孝景朝。千年非有限,一醉解无聊。
漏永灯花暗,炉红雪片销。久游家共远,相对鬓俱凋。
运命从难合,光阴奈不饶。到头蓑笠契,两信钓鱼潮。

罗隐
罗隐(833-909),字昭谏,新城(今浙江富阳市新登镇)人,唐代诗人。生于公元833年(太和七年),大中十三年(公元859年)底至京师,应进士试,历七年不第。咸通八年(公元867年)乃自编其文为《谗书》,益为统治阶级所憎恶,所以罗衮赠诗说:“谗书虽胜一名休”。后来又断断续续考了几年,总共考了十多次,自称“十二三年就试期”,最终还是铩羽而归,史称“十上不第”。黄巢起义后,避乱隐居九华山,光启三年(公元887年),55岁时归乡依吴越王钱镠,历任钱塘令、司勋郎中、给事中等职。公元909年(五代后梁开平三年)去世,享年77岁。
《大梁见乔诩》拼音标注
dà liáng jiàn qiáo xǔ
xiāng shǔi chūn fú àn,
huái dēng yè mǎn qiáo。
lìu nián bēi gěng duàn,
liǎng dì gè píng piāo。
dāo bǐ yī sān shì,
piān zhāng zòu ěr diāo。
jī bēi gān gǔ méi,
míng sàn chēng xiāo yáo。
hǎo sì sōng wèi jìng,
kōng jiāng gùi zuò náo。
yě xiāng huā bàn luò,
gāng nuǎn jǐu hé shāo。
jìn zhǎo xún yóu fèng,
qín guān jìng tàn xiāo . gǔ fán jī quǎn bó,
hún duàn hùi lán zhāo。
chàng wàng tiān yàn guǎn,
cuō tuó yàn lǔ piáo。
bài tóng fāng wěi cuàn,
yuān xiá zhèng chōng xiāo。
zhàn dài ān lí guó,
fēng chóng xiào jǐng zhāo。
qiān nián fēi yǒu xiàn,
yī zùi jiě wú liáo。
lòu yǒng dēng huā àn,
lú hóng xuě piàn xiāo。
jǐu yóu jiā gòng yuǎn,
xiāng dùi bìn jù diāo。
yùn mìng cóng nán hé,
guāng yīn nài bù ráo。
dào tóu suō lì qì,
liǎng xìn diào yú cháo。