和宾客相国咏雪
(唐代)许浑
尽日阴堤絮,经冬越岭梅。艳疑歌处散,轻似舞时回。
道蕴诗传丽,相如赋骋才。霁添松筱媚,寒积蕙兰猜。
暗涨宫池水,平封辇路埃。烛龙初照耀,巢鹤乍裴回。
檐日琼先挂,墙风粉旋摧。五门环玉垒,双阙对瑶台。
绮席陵寒坐,珠帘远曙开。灵芝霜下秀,仙桂月中栽。
卷幌书千帙,援琴酒百杯。垂休编太史,呈瑞表中台。
皓夜迷三径,浮光彻九垓。兹辰是丰岁,歌咏属良哉。

许浑
许浑(约791~约858),字用晦(一作仲晦),唐代诗人,润州丹阳(今江苏丹阳)人。晚唐最具影响力的诗人之一,其一生不作古诗,专攻律体;题材以怀古、田园诗为佳,艺术则以偶对整密、诗律纯熟为特色。唯诗中多描写水、雨之景,后人拟之与诗圣杜甫齐名,并以“许浑千首诗,杜甫一生愁”评价之。成年后移家京口(今江苏镇江)丁卯涧,以丁卯名其诗集,后人因称“许丁卯”。许诗误入杜牧集者甚多。代表作有《咸阳城东楼》。
《和宾客相国咏雪》拼音标注
hé bīn kè xiāng guó yǒng xuě
jìn là qiān yán bái,
yíng chūn sì qì cūi。
yún yīn lián hǎi qǐ,
fēng jí dù shān lái。
jǐn rì yīn dī xù,
jīng dōng yuè líng méi。
yàn yí gē chù sàn,
qīng sì wǔ shí húi。
dào yùn shī chuán lì,
xiāng rú fù chěng cái。
jì tiān sōng xiǎo mèi,
hán jī hùi lán cāi。
àn zhǎng gōng chí shǔi,
píng fēng niǎn lù āi。
zhú lóng chū zhào yào,
cháo hè zhà péi húi。
yán rì qióng xiān guà,
qiáng fēng fěn xuán cūi。
wǔ mén huán yù lěi,
shuāng què dùi yáo tái。
qǐ xí líng hán zuò,
zhū lián yuǎn shù kāi。
líng zhī shuāng xià xìu,
xiān gùi yuè zhōng zāi。
juàn huǎng shū qiān zhì,
yuán qín jǐu bǎi bēi。
chúi xīu biān tài shǐ,
chéng rùi biǎo zhōng tái。
hào yè mí sān jìng,
fú guāng chè jǐu gāi。
zī chén shì fēng sùi,
gē yǒng shǔ liáng zāi。
- 上一篇:夏日寄江上亲友
- 下一篇:听唱山鹧鸪(一作听吹鹧鸪)