送王总下第归丹阳

(唐代)许浑

秦楼心断楚江湄,系马春风酒一卮。汴水月明东下疾,
练酒花发北来迟。青芜定没安贫处,黄叶应催献赋诗。
凭寄家书为回报,旧乡还有故人知。

许浑

许浑(约791~约858),字用晦(一作仲晦),唐代诗人,润州丹阳(今江苏丹阳)人。晚唐最具影响力的诗人之一,其一生不作古诗,专攻律体;题材以怀古、田园诗为佳,艺术则以偶对整密、诗律纯熟为特色。唯诗中多描写水、雨之景,后人拟之与诗圣杜甫齐名,并以“许浑千首诗,杜甫一生愁”评价之。成年后移家京口(今江苏镇江)丁卯涧,以丁卯名其诗集,后人因称“许丁卯”。许诗误入杜牧集者甚多。代表作有《咸阳城东楼》。

《送王总下第归丹阳》拼音标注

sòng wáng zǒng xià dì gūi dān yáng
qín lóu xīn duàn chǔ jiāng méi,
xì mǎ chūn fēng jǐu yī zhī。
biàn shǔi yuè míng dōng xià jí,
liàn jǐu huā fā běi lái chí。
qīng wú dìng méi ān pín chù,
huáng yè yìng cūi xiàn fù shī。
píng jì jiā shū wèi húi bào,
jìu xiāng huán yǒu gù rén zhī。