
许浑
许浑(约791~约858),字用晦(一作仲晦),唐代诗人,润州丹阳(今江苏丹阳)人。晚唐最具影响力的诗人之一,其一生不作古诗,专攻律体;题材以怀古、田园诗为佳,艺术则以偶对整密、诗律纯熟为特色。唯诗中多描写水、雨之景,后人拟之与诗圣杜甫齐名,并以“许浑千首诗,杜甫一生愁”评价之。成年后移家京口(今江苏镇江)丁卯涧,以丁卯名其诗集,后人因称“许丁卯”。许诗误入杜牧集者甚多。代表作有《咸阳城东楼》。
《送岭南卢判官罢职归华阴山居》拼音标注
sòng líng nán lú pàn guān bà zhí gūi huá yīn shān jū
céng shì líu kūn yàn sāi kōng,
shí nián shū jiàn rèn piāo péng。
dōng táng jìu qū yí shān zhì,
nán guó xīn líu zhǔ hǎi gōng。
huán guà yī fān qīng hǎi shàng,
gèng kāi sān jìng bì lián zhōng。
guān xī jìu yǒu rú xiāng wèn,
yǐ xǔ cāng làng bàn diào wēng。