酬秦山人赠别二首

(唐代)皎然

知君高隐占贤星,卷叶时时注佛经。姓被名公题旧里,
诗将丽句号新亭。来观新月依清室,欲漱香泉护触瓶。
我有主人江太守,如何相伴住禅灵。
谁知卧病不妨禅,迹寄诗流性似偏。叶示黄金童子爱,
书题青字古人传。时高独鹤来云外,每羡闲花在眼前。
对此留君还欲别,应思石de访春泉。

皎然

僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。

《酬秦山人赠别二首》拼音标注

chóu qín shān rén zèng bié èr shǒu
zhī jūn gāo yǐn zhān xián xīng,
juàn yè shí shí zhù fó jīng。
xìng bèi míng gōng tí jìu lǐ,
shī jiāng lì jù hào xīn tíng。
lái guān xīn yuè yī qīng shì,
yù shù xiāng quán hù hóng píng。
wǒ yǒu zhǔ rén jiāng tài shǒu,
rú hé xiāng bàn zhù shàn líng。
shúi zhī wò bìng bù fáng shàn,
jī jì shī líu xìng sì piān。
yè shì huáng jīn tóng zǐ ài,
shū tí qīng zì gǔ rén chuán。
shí gāo dú hè lái yún wài,
měi xiàn xián huā zài yǎn qián。
dùi cǐ líu jūn huán yù bié,
yìng sī shí d e fǎng chūn quán。