送大宝上人归楚山

(唐代)皎然

厌上乌桥送别频,湖光烂熳望行人。欲将夜舸陪嘉月,
肯住空林伴老身。独鹤翩翻飞不定,归云萧散会无因。
从何得道怀惆怅,莫是人间屡见春。

皎然

僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。

《送大宝上人归楚山》拼音标注

sòng dà bǎo shàng rén gūi chǔ shān
yàn shàng wū qiáo sòng bié pín,
hú guāng làn màn wàng xíng rén。
yù jiāng yè gě péi jiā yuè,
kěn zhù kōng lín bàn lǎo shēn。
dú hè piān fān fēi bù dìng,
gūi yún xiāo sàn hùi wú yīn。
cóng hé dé dào huái chóu chàng,
mò shì rén jiān lv̌ jiàn chūn。