顾渚行寄裴方舟

(唐代)皎然

我有云泉邻渚山,山中茶事颇相关。鶗鴂鸣时芳草死,
山家渐欲收茶子。伯劳飞日芳草滋,山僧又是采茶时。
由来惯采无近远,阴岭长兮阳崖浅。大寒山下叶未生,
寒山中叶初卷。吴婉携笼上翠微,蒙蒙香刺罥春衣。
迷山乍被落花乱,度水时惊啼鸟飞。家园不远乘露摘,
归时露彩犹滴沥。初看怕出欺玉英,更取煎来胜金液。
昨夜西峰雨色过,朝寻新茗复如何。女宫露涩青芽老,
尧市人稀紫笋多。紫笋青芽谁得识,日暮采之长太息。
清泠真人待子元,贮此芳香思何极。

皎然

僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。

《顾渚行寄裴方舟》拼音标注

gù zhǔ xíng jì péi fāng zhōu
wǒ yǒu yún quán lín zhǔ shān,
shān zhōng chá shì pǒ xiāng guān。
tí juè míng shí fāng cǎo sǐ,
shān jiā jiàn yù shōu chá zǐ。
bó láo fēi rì fāng cǎo zī,
shān sēng yòu shì cǎi chá shí。
yóu lái guàn cǎi wú jìn yuǎn,
yīn líng cháng xī yáng yá qiǎn。
dà hán shān xià yè wèi shēng,
xiǎo hán shān zhōng yè chū juàn。
wú wǎn xié lóng shàng cùi wēi,
méng méng xiāng cì juàn chūn yī。
mí shān zhà bèi luò huā luàn,
dù shǔi shí liáng tí niǎo fēi。
jiā yuán bù yuǎn chéng lù zhāi,
gūi shí lù cǎi yóu dī lì。
chū kàn pà chū qī yù yīng,
gèng qǔ jiān lái shèng jīn yè。
zuó yè xī fēng yǔ sè guò,
zhāo xún xīn míng fù rú hé。
nv̌ gōng lù sè qīng yá lǎo,
yáo shì rén xī zǐ sǔn duō。
zǐ sǔn qīng yá shúi dé shì,
rì mù cǎi zhī cháng tài xī。
qīng líng zhēn rén dài zǐ yuán,
zhǔ cǐ fāng xiāng sī hé jí。