戛铜椀为龙吟歌

(唐代)皎然

逸僧戛椀为龙吟,世上未曾闻此音。一从太尉房公赏,遂闻秦人传至今。

初戛徐徐声渐显,乐音不管何人辨。似出龙泉万丈底,乍怪声来近而远。

未必全繇戛者功,真生虚无非椀中。寥亮掩清笛,萦回凌细风。

遥闻不断在烟杪,万籁无声天境空。乍向天台宿华顶,秋宵一吟更清迥。

能令听者易常性,忧人忘忧躁人静。今日铿锽江上闻,蛟螭奔飞如得群。

声过阴岭恐成雨,响驻晴天将起云。坐来吟尽空江碧,却寻向者听无迹。

人生万事将此同,暮贱朝荣动还寂。

皎然

僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。

《戛铜椀为龙吟歌》拼音标注

jiá tóng wǎn wèi lóng yín gē
yì sēng jiá wǎn wèi lóng yín,
shì shàng wèi céng wén cǐ yīn。
yī cóng tài wèi fáng gōng shǎng,
sùi wén qín rén chuán zhì jīn。
chū jiá xú xú shēng jiàn xiǎn,
lè yīn bù guǎn hé rén biàn。
sì chū lóng quán wàn zhàng dǐ,
zhà guài shēng lái jìn ér yuǎn。
wèi bì quán yáo jiá zhě gōng,
zhēn shēng xū wú fēi wǎn zhōng。
liáo liàng yǎn qīng dí,
yíng húi líng xì fēng。
yáo wén bù duàn zài yān miǎo,
wàn lài wú shēng tiān jìng kōng。
zhà xiàng tiān tái sù huá dǐng,
qīu xiāo yī yín gèng qīng jiǒng。
néng lìng tīng zhě yì cháng xìng,
yōu rén wàng yōu zào rén jìng。
jīn rì kēng huáng jiāng shàng wén,
jiāo chī bēn fēi rú dé qún。
shēng guò yīn líng kǒng chéng yǔ,
xiǎng zhù qíng tiān jiāng qǐ yún。
zuò lái yín jǐn kōng jiāng bì,
què xún xiàng zhě tīng wú jī。
rén shēng wàn shì jiāng cǐ tóng,
mù jiàn zhāo róng dòng huán jì。