偶然五首

(唐代)皎然

乐禅心似荡,吾道不相妨。独悟歌还笑,谁言老更狂。
偶然寂无喧,吾了心性源。可嫌虫食木,不笑鸟能言。
隐心不隐迹,却欲住人寰。欠树移春树,无山看画山。
居喧我未错,真意在其间。
虏语嫌不学,胡音从不翻。说禅颠倒是,乐杀金王孙。
真隐须无矫,忘名要似愚。只将两条事,空却汉潜夫。

皎然

僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。

《偶然五首》拼音标注

ǒu rán wǔ shǒu
lè shàn xīn sì dàng,
wú dào bù xiāng fáng。
dú wù gē huán xiào,
shúi yán lǎo gèng kuáng。
ǒu rán jì wú xuān,
wú le xīn xìng yuán。
kě xián chóng shí mù,
bù xiào niǎo néng yán。
yǐn xīn bù yǐn jī,
què yù zhù rén huán。
qiàn shù yí chūn shù,
wú shān kàn huà shān。
jū xuān wǒ wèi cuò,
zhēn yì zài qí jiān。
lǔ yǔ xián bù xué,
hú yīn cóng bù fān。
shuō shàn diān dǎo shì,
lè shā jīn wáng sūn。
zhēn yǐn xū wú jiǎo,
wàng míng yào sì yú。
zhǐ jiāng liǎng tiáo shì,
kōng què hàn qián fū。