
皎然
僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。
《问遥山禅老》拼音标注
wèn yáo shān shàn lǎo
tiān yǔ sōng zǐ shòu,
dú yǐn rì yuè jīng。
fù lìng yán zǐ xián,
hú wèi yāo qí shēng。
wú jiāng xún hé yuán,
shàng tiān wèn tiān hé bù píng ?
wú jiāng jié xiān lǎo,
dà dào wú sī shúi qiáng míng ?
xiān lǎo nán féng tiān bù jìn,
shì rén hé rén jiě yìng jǐn。
míng zhāo yù xiàng chì tóu shān,
wèn qǔ shàn gōng cǐ yì huán。