洞庭山维谅上人院阶前孤生橘树歌
(唐代)皎然
感得一株阶下出。细叶繁枝委露新,四时常绿不关春。
若言此物无道性,何意孤生来就人。二月三月山初暖,
最爱低檐数枝短。白花不用乌衔来,自有风吹手中满。
九月十月争破颜,金实离离色殷殷,一夜天晴香满山。
天生珍木异于俗,俗士来逢不敢触。清阴独步禅起时,
徙倚前看看不足。

皎然
僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。
《洞庭山维谅上人院阶前孤生橘树歌》拼音标注
dòng tíng shān wéi liàng shàng rén yuàn jiē qián gū shēng jú shù gē
dòng tíng xiān shān dàn shēng jú,
bù shēng fán mù yǔ lí lì。
zhēn zǐ wú sī zì bù zāi,
gǎn dé yī zhū jiē xià chū。
xì yè fán zhī wěi lù xīn,
sì shí cháng lv̀ bù guān chūn。
ruò yán cǐ wù wú dào xìng,
hé yì gū shēng lái jìu rén。
èr yuè sān yuè shān chū nuǎn,
zùi ài dī yán shù zhī duǎn。
bái huā bù yòng wū xián lái,
zì yǒu fēng chūi shǒu zhōng mǎn。
jǐu yuè shí yuè zhēng pò yán,
jīn shí lí lí sè yīn yīn,
yī yè tiān qíng xiāng mǎn shān。
tiān shēng zhēn mù yì yú sú,
sú shì lái féng bù gǎn hóng。
qīng yīn dú bù shàn qǐ shí,
xǐ yǐ qián kàn kàn bù zú。