白蘋洲送洛阳李丞使还
(唐代)皎然
蘋洲北望楚山重,千里回轺止一封。临水情来还共载,
看花醉去更相从。罢官风渚何时别,寄隐云阳几处逢。
后会那应似畴昔,年年觉老雪山容。
看花醉去更相从。罢官风渚何时别,寄隐云阳几处逢。
后会那应似畴昔,年年觉老雪山容。

皎然
僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。
《白蘋洲送洛阳李丞使还》拼音标注
bái pín zhōu sòng luò yáng lǐ chéng shǐ huán
pín zhōu běi wàng chǔ shān zhòng,
qiān lǐ húi yáo zhǐ yī fēng。
lín shǔi qíng lái huán gòng zài,
kàn huā zùi qù gèng xiāng cóng。
bà guān fēng zhǔ hé shí bié,
jì yǐn yún yáng jī chù féng。
hòu hùi nà yìng sì chóu xī,
nián nián jué lǎo xuě shān róng。