答道素上人别
(唐代)皎然
离人不可望,日暮芳洲情。黄鹤有逸翮,翘首白云倾。
欲为山中侣,肯秘辽天声。蓝缕真子褐,葳蕤近臣缨。
以兹夺尔怀,常恐道不成。吾门弟子中,不减惠休名。
一性研已远,五言功更精。从君汗漫游,莫废学无生。
忍草肯摇落,禅枝不枯荣。采采慰长路,知吾心不轻。
幻情有去住,真性无离别。留取老桂枝,归来共攀折。

皎然
僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。
《答道素上人别》拼音标注
dá dào sù shàng rén bié
chūn sè biàn yuǎn dào,
jì mò mǐn zhōng xíng。
bì shǔi hé miǎo miǎo,
bái yún yì yīng yīng。
lí rén bù kě wàng,
rì mù fāng zhōu qíng。
huáng hè yǒu yì hé,
qiáo shǒu bái yún qīng。
yù wèi shān zhōng lv̌,
kěn mì liáo tiān shēng。
lán lv̌ zhēn zǐ hé,
wēi rúi jìn chén yīng。
yǐ zī duó ěr huái,
cháng kǒng dào bù chéng。
wú mén dì zǐ zhōng,
bù jiǎn hùi xīu míng。
yī xìng yán yǐ yuǎn,
wǔ yán gōng gèng jīng。
cóng jūn hàn màn yóu,
mò fèi xué wú shēng。
rěn cǎo kěn yáo luò,
shàn zhī bù kū róng。
cǎi cǎi wèi cháng lù,
zhī wú xīn bù qīng。
huàn qíng yǒu qù zhù,
zhēn xìng wú lí bié。
líu qǔ lǎo gùi zhī,
gūi lái gòng pān zhé。