
皎然
僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。
《题报恩寺惟照上人房》拼音标注
tí bào ēn sì wéi zhào shàng rén fáng
shàng jiè yǔ sè gān,
liáng gōng rì chí chí。
shǔi wén pī hàn dàn,
shān cùi dòng fú sī . zhōng wén qīng zhēn zǐ,
yīn yīn bù xián chí。
shǒu yíng pǒ lí lv̌,
yuàn zhèng huáng jīn zī。
xuán cǎo jiē xià shēng,
kàn xīn dāng cǐ shí。