春日对雨联句一首

(唐代)皎然

春烟带微雨,漠漠连城邑。桐叶生微阴,桃花更宜湿。 ——韩章
萧条暗杨柳,散漫下原隰。归路不我从,遥心空伫立。 ——皎然
林低山影近,岸转水流急。芳草自堪游,白云如可揖。 ——韩章
寻山禅客意,苦雨陶公什。游衍情未终,归飞暮相及。 ——皎然
峰高日色转,潭净天光入。却欲学神仙,空思谢朋执。 ——韩章
为道贵逍遥,趋时多苦集。琼英若可餐,青紫徒劳拾。 ——皎然

皎然

僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。

《春日对雨联句一首》拼音标注

chūn rì dùi yǔ lián jù yī shǒu
chūn yān dài wēi yǔ,
mò mò lián chéng yì。
tóng yè shēng wēi yīn,
táo huā gèng yí shī。
— — hán zhāng xiāo tiáo àn yáng lǐu,
sàn màn xià yuán xí。
gūi lù bù wǒ cóng,
yáo xīn kōng zhù lì。
— — jiǎo rán lín dī shān yǐng jìn,
àn zhuǎn shǔi líu jí。
fāng cǎo zì kān yóu,
bái yún rú kě yī。
— — hán zhāng xún shān shàn kè yì,
kǔ yǔ táo gōng shí。
yóu yǎn qíng wèi zhōng,
gūi fēi mù xiāng jí。
— — jiǎo rán fēng gāo rì sè zhuǎn,
tán jìng tiān guāng rù。
què yù xué shén xiān,
kōng sī xiè péng zhí。
— — hán zhāng wèi dào gùi xiāo yáo,
qū shí duō kǔ jí。
qióng yīng ruò kě cān,
qīng zǐ tú láo shí。
— — jiǎo rán