老人歌

(唐代)王建

白发老人垂泪行,上皇生日出京城。
如今供奉多新意,错唱当时一半声。

王建

王建(768年—835年),字仲初,颍川(今河南许昌)人,唐朝诗人。出身寒微,一生潦倒。曾一度从军,约46岁始入仕,曾任昭应县丞、太常寺丞等职。后出为陕州司马,世称王司马。与张籍友善,乐府与张齐名,世称张王乐府。

《老人歌》拼音标注

lǎo rén gē
bái fā lǎo rén chúi lèi xíng,
shàng huáng shēng rì chū jīng chéng。
rú jīn gōng fèng duō xīn yì,
cuò chàng dāng shí yī bàn shēng。