长门

(唐代)王建

长门闭定不求生,烧却头花卸却筝。
病卧玉窗秋雨下,遥闻别院唤人声。

王建

王建(768年—835年),字仲初,颍川(今河南许昌)人,唐朝诗人。出身寒微,一生潦倒。曾一度从军,约46岁始入仕,曾任昭应县丞、太常寺丞等职。后出为陕州司马,世称王司马。与张籍友善,乐府与张齐名,世称张王乐府。

《长门》拼音标注

cháng mén
cháng mén bì dìng bù qíu shēng,
shāo què tóu huā xiè què zhēng。
bìng wò yù chuāng qīu yǔ xià,
yáo wén bié yuàn huàn rén shēng。