寄贺田侍中东平功成

(唐代)王建

使回高品满城传,亲见沂公在阵前。百里旗幡冲即断,
两重衣甲射皆穿。探知点检兵应怯,算得新移栅未坚。
营被数惊乘势破,将经频败遂生全。密招残寇防人觉,
遥斩元凶恐自专。首让诸军无敢近,功归部曲不争先。
开通州县斜连海,交割山河直到燕。战马散驱还逐草,
肉牛齐散却耕田。府中独拜将军贵,门下兼分宰相权。
唐史上头功第一,春风双节好朝天。

王建

王建(768年—835年),字仲初,颍川(今河南许昌)人,唐朝诗人。出身寒微,一生潦倒。曾一度从军,约46岁始入仕,曾任昭应县丞、太常寺丞等职。后出为陕州司马,世称王司马。与张籍友善,乐府与张齐名,世称张王乐府。

《寄贺田侍中东平功成》拼音标注

jì hè tián shì zhōng dōng píng gōng chéng
shǐ húi gāo pǐn mǎn chéng chuán,
qīn jiàn yí gōng zài zhèn qián。
bǎi lǐ qí fān chōng jí duàn,
liǎng zhòng yī jiǎ shè jiē chuān。
tàn zhī diǎn jiǎn bīng yìng qiè,
suàn dé xīn yí zhà wèi jiān。
yíng bèi shù liáng chéng shì pò,
jiāng jīng pín bài sùi shēng quán。
mì zhāo cán kòu fáng rén jué,
yáo zhǎn yuán xiōng kǒng zì zhuān。
shǒu ràng zhū jūn wú gǎn jìn,
gōng gūi bù qū bù zhēng xiān。
kāi tōng zhōu xiàn xié lián hǎi,
jiāo gē shān hé zhí dào yàn。
zhàn mǎ sàn qū huán zhú cǎo,
ròu níu qí sàn què gēng tián。
fǔ zhōng dú bài jiāng jūn gùi,
mén xià jiān fēn zǎi xiāng quán。
táng shǐ shàng tóu gōng dì yī,
chūn fēng shuāng jié hǎo zhāo tiān。