从军后寄山中友人

(唐代)王建

爱仙无药住溪贫,脱却山衣事汉臣。夜半听鸡梳白发,
天事走马入红尘。村童近去嫌腥食,野鹤高飞避俗人。
劳动先生远相示,别来弓箭不离身。

王建

王建(768年—835年),字仲初,颍川(今河南许昌)人,唐朝诗人。出身寒微,一生潦倒。曾一度从军,约46岁始入仕,曾任昭应县丞、太常寺丞等职。后出为陕州司马,世称王司马。与张籍友善,乐府与张齐名,世称张王乐府。

《从军后寄山中友人》拼音标注

cóng jūn hòu jì shān zhōng yǒu rén
ài xiān wú yào zhù xī pín,
tuō què shān yī shì hàn chén。
yè bàn tīng jī shū bái fā,
tiān shì zǒu mǎ rù hóng chén。
cūn tóng jìn qù xián xīng shí,
yě hè gāo fēi bì sú rén。
láo dòng xiān shēng yuǎn xiāng shì,
bié lái gōng jiàn bù lí shēn。