
王建
王建(768年—835年),字仲初,颍川(今河南许昌)人,唐朝诗人。出身寒微,一生潦倒。曾一度从军,约46岁始入仕,曾任昭应县丞、太常寺丞等职。后出为陕州司马,世称王司马。与张籍友善,乐府与张齐名,世称张王乐府。
《塞上逢故人》拼音标注
sāi shàng féng gù rén
bǎi zhàn yī shēn zài,
xiāng féng bái fā shēng。
hé shí dé xiāng xìn,
měi rì suàn gūi chéng。
zǒu mǎ dēng hán lǒng,
qū yáng rù fèi chéng。
qiāng jiā sān liǎng qū,
rén zùi hǎi xī yíng。