射虎行
(唐代)王建
自去射虎得虎归,官差射虎得虎迟。独行以死当虎命,
两得因疑终不定。朝朝暮暮空手回,山下绿苗成道径。
远立不敢污箭镞,闻死还来分虎肉。惜留猛虎著深山,
射杀恐畏终身闲。
两得因疑终不定。朝朝暮暮空手回,山下绿苗成道径。
远立不敢污箭镞,闻死还来分虎肉。惜留猛虎著深山,
射杀恐畏终身闲。

王建
王建(768年—835年),字仲初,颍川(今河南许昌)人,唐朝诗人。出身寒微,一生潦倒。曾一度从军,约46岁始入仕,曾任昭应县丞、太常寺丞等职。后出为陕州司马,世称王司马。与张籍友善,乐府与张齐名,世称张王乐府。
《射虎行》拼音标注
shè hǔ xíng
zì qù shè hǔ dé hǔ gūi,
guān chà shè hǔ dé hǔ chí。
dú xíng yǐ sǐ dāng hǔ mìng,
liǎng dé yīn yí zhōng bù dìng。
zhāo zhāo mù mù kōng shǒu húi,
shān xià lv̀ miáo chéng dào jìng。
yuǎn lì bù gǎn wū jiàn zú,
wén sǐ huán lái fēn hǔ ròu。
xī líu měng hǔ zhù shēn shān,
shè shā kǒng wèi zhōng shēn xián。