题金家竹溪
(唐代)王建
少年因病离天仗,乞得归家自养身。买断竹溪无别主,
散分泉水与新邻。山头鹿下长惊犬,池面鱼行不怕人。
乡使到来常款语,还闻世上有功臣。
散分泉水与新邻。山头鹿下长惊犬,池面鱼行不怕人。
乡使到来常款语,还闻世上有功臣。

王建
王建(768年—835年),字仲初,颍川(今河南许昌)人,唐朝诗人。出身寒微,一生潦倒。曾一度从军,约46岁始入仕,曾任昭应县丞、太常寺丞等职。后出为陕州司马,世称王司马。与张籍友善,乐府与张齐名,世称张王乐府。
《题金家竹溪》拼音标注
tí jīn jiā zhú xī
shǎo nián yīn bìng lí tiān zhàng,
qǐ dé gūi jiā zì yǎng shēn。
mǎi duàn zhú xī wú bié zhǔ,
sàn fēn quán shǔi yǔ xīn lín。
shān tóu lù xià cháng liáng quǎn,
chí miàn yú xíng bù pà rén。
xiāng shǐ dào lái cháng kuǎn yǔ,
huán wén shì shàng yǒu gōng chén。