李处士故居
(唐代)王建
露浓烟重草萋萋,树映阑干柳拂堤。一院落花无客醉,
半窗残月有莺啼。芳筵想像情难尽,故榭荒凉路欲迷。
风景宛然人自改,却经门外马频嘶。
半窗残月有莺啼。芳筵想像情难尽,故榭荒凉路欲迷。
风景宛然人自改,却经门外马频嘶。

王建
王建(768年—835年),字仲初,颍川(今河南许昌)人,唐朝诗人。出身寒微,一生潦倒。曾一度从军,约46岁始入仕,曾任昭应县丞、太常寺丞等职。后出为陕州司马,世称王司马。与张籍友善,乐府与张齐名,世称张王乐府。
《李处士故居》拼音标注
lǐ chù shì gù jū
lù nóng yān zhòng cǎo qī qī,
shù yìng lán gān lǐu fú dī。
yī yuàn luò huā wú kè zùi,
bàn chuāng cán yuè yǒu yīng tí。
fāng yán xiǎng xiàng qíng nán jǐn,
gù xiè huāng liáng lù yù mí。
fēng jǐng wǎn rán rén zì gǎi,
què jīng mén wài mǎ pín sī。