
王建
王建(768年—835年),字仲初,颍川(今河南许昌)人,唐朝诗人。出身寒微,一生潦倒。曾一度从军,约46岁始入仕,曾任昭应县丞、太常寺丞等职。后出为陕州司马,世称王司马。与张籍友善,乐府与张齐名,世称张王乐府。
《上武元衡相公》拼音标注
shàng wǔ yuán héng xiāng gōng
jīng qí zuò zhèn shǔ jiāng xióng,
dì mìng zhòng kāi jìu gé chóng。
bāo biǎn táng shū tiān lì shàng,
pěng jìu yáo rì qìng yún zhōng。
gū qíng jiǒng chū luán huáng yuǎn,
jiàn sī qián sōu hǎi yuè kōng。
cháng dé xiāo hé wèi guó xiāng,
zì xī líu shǔi jǐn zhāo zōng。