老妇叹镜

(唐代)王建

嫁时明镜老犹在,黄金镂画双凤背。忆昔咸阳初买来,
灯前自绣芙蓉带。十年不开一片铁,长向暗中梳白发。
今日后床重照看,生死终当此长别。

王建

王建(768年—835年),字仲初,颍川(今河南许昌)人,唐朝诗人。出身寒微,一生潦倒。曾一度从军,约46岁始入仕,曾任昭应县丞、太常寺丞等职。后出为陕州司马,世称王司马。与张籍友善,乐府与张齐名,世称张王乐府。

《老妇叹镜》拼音标注

lǎo fù tàn jìng
jià shí míng jìng lǎo yóu zài,
huáng jīn lòu huà shuāng fèng bèi。
yì xī xián yáng chū mǎi lái,
dēng qián zì xìu fú róng dài。
shí nián bù kāi yī piàn tiě,
cháng xiàng àn zhōng shū bái fā。
jīn rì hòu chuáng zhòng zhào kàn,
shēng sǐ zhōng dāng cǐ cháng bié。