照镜

(唐代)王建

终日自缠绕,此身无适缘。万愁生旅夜,百病凑衰年。
少睡憎明屋,慵行待暖天。痒头梳有虱,风耳炙闻蝉。
摇白方多错,回金法不全。家贫何所恋,时在老僧边。

王建

王建(768年—835年),字仲初,颍川(今河南许昌)人,唐朝诗人。出身寒微,一生潦倒。曾一度从军,约46岁始入仕,曾任昭应县丞、太常寺丞等职。后出为陕州司马,世称王司马。与张籍友善,乐府与张齐名,世称张王乐府。

《照镜》拼音标注

zhào jìng
zhōng rì zì chán rào,
cǐ shēn wú shì yuán。
wàn chóu shēng lv̌ yè,
bǎi bìng còu shuāi nián。
shǎo shùi zēng míng wū,
yōng xíng dài nuǎn tiān。
yǎng tóu shū yǒu shī,
fēng ěr zhì wén chán。
yáo bái fāng duō cuò,
húi jīn fǎ bù quán。
jiā pín hé suǒ liàn,
shí zài lǎo sēng biān。