镜听词

(唐代)王建

重重摩挲嫁时镜,夫婿远行凭镜听。回身不遣别人知,
人意丁宁镜神圣。怀中收拾双锦带,恐畏街头见惊怪。
嗟嗟eP々下堂阶,独自灶前来跪拜。出门愿不闻悲哀,
郎在任郎回未回。月明地上人过尽,好语多同皆道来。
卷帷上床喜不定。与郎裁衣失翻正。可中三日得相见,
重绣锦囊磨镜面。

王建

王建(768年—835年),字仲初,颍川(今河南许昌)人,唐朝诗人。出身寒微,一生潦倒。曾一度从军,约46岁始入仕,曾任昭应县丞、太常寺丞等职。后出为陕州司马,世称王司马。与张籍友善,乐府与张齐名,世称张王乐府。

《镜听词》拼音标注

jìng tīng cí
zhòng zhòng mó suō jià shí jìng,
fū xù yuǎn xíng píng jìng tīng。
húi shēn bù qiǎn bié rén zhī,
rén yì dīng níng jìng shén shèng。
huái zhōng shōu shí shuāng jǐn dài,
kǒng wèi jiē tóu jiàn liáng guài。
jiē jiē e P 々 xià táng jiē,
dú zì zào qián lái gùi bài。
chū mén yuàn bù wén bēi āi,
láng zài rèn láng húi wèi húi。
yuè míng dì shàng rén guò jǐn,
hǎo yǔ duō tóng jiē dào lái。
juàn wéi shàng chuáng xǐ bù dìng。
yǔ láng cái yī shī fān zhèng。
kě zhōng sān rì dé xiāng jiàn,
zhòng xìu jǐn náng mó jìng miàn。