丁香结 商调

(宋代)周邦彦

苍藓沿阶,冷萤粘屋,庭树望秋先陨。渐雨凄风迅。

澹暮色,秋觉园林清润。汉姬纨扇在,重吟玩、弃掷未忍。

登山临水,此恨自古,销磨不尽。

牵引。记试酒归时,映月同看雁阵。宝幄香缨,熏炉象尺,夜寒灯晕。

谁念留滞故国,旧事劳方寸。唯丹青相伴,那更尘昏蠹损。

周邦彦

周邦彦(1056年-1121年),中国北宋末期著名的词人,字美成,号清真居士,汉族,钱塘(今浙江杭州)人。历官太学正、庐州教授、知溧水县等。徽宗时为徽猷阁待制,提举大晟府。精通音律,曾创作不少新词调。作品多写闺情、羁旅,也有咏物之作。格律谨严。语言典丽精雅。长调尤善铺叙。为后来格律派词人所宗。旧时词论称他为“词家之冠”。有《清真集》传世。

《丁香结 商调》拼音标注

dīng xiāng jié shāng diào
cāng xiǎn yán jiē,
lěng yíng nián wū,
tíng shù wàng qīu xiān yǔn。
jiàn yǔ qī fēng xùn。
dàn mù sè,
qīu jué yuán lín qīng rùn。
hàn jī wán shàn zài,
zhòng yín wán 、 qì zhí wèi rěn。
dēng shān lín shǔi,
cǐ hèn zì gǔ,
xiāo mó bù jǐn。
qiān yǐn。
jì shì jǐu gūi shí,
yìng yuè tóng kàn yàn zhèn。
bǎo wò xiāng yīng,
xūn lú xiàng chǐ,
yè hán dēng yūn。
shúi niàn líu zhì gù guó,
jìu shì láo fāng cùn。
wéi dān qīng xiāng bàn,
nà gèng chén hūn dù sǔn。