夙兴
(宋代)周邦彦

周邦彦
周邦彦(1056年-1121年),中国北宋末期著名的词人,字美成,号清真居士,汉族,钱塘(今浙江杭州)人。历官太学正、庐州教授、知溧水县等。徽宗时为徽猷阁待制,提举大晟府。精通音律,曾创作不少新词调。作品多写闺情、羁旅,也有咏物之作。格律谨严。语言典丽精雅。长调尤善铺叙。为后来格律派词人所宗。旧时词论称他为“词家之冠”。有《清真集》传世。
《夙兴》拼音标注
sù xīng
tóng tóng hǎi dǐ rì,
chì hūi shè dōng fāng。
xiān qū liàn qún yì,
wēi lù bù chéng shuāng。
zǎo wù yàn chuáng dì,
qǐ bù dōng xī xiāng。
yǐn shǒu shì zhǎng wén,
àn àn wèi kě xiáng。
niàn cǐ yuè rén chuán,
sān nián dé quán cáng。
chí dàn céng jī shí,
zī yān hū téng zhuāng。
wèn jīn hé suǒ zhī,
yì xíng běn wú xiāng。
chén zhōng shén cǎn bēi,
yè gǔ sī fēi yáng。
yǔ sú tóng yī kē,
hé yì quǎn yǔ yáng。
píng míng cūi fàng yào,
lì hài fēn xiāng ràng。
diān dǎo zǒu qún yú,
qǐ dàn qú kě shāng 。