西河
(宋代)周邦彦
长安道,潇洒西风时起。尘埃车马晚游行,霸陵烟水。乱鸦栖鸟夕阳中,参差霜树相倚。
到此际。愁如苇。冷落关河千里。追思唐汉昔繁华,断碑残记。未央宫阙已成灰,终南依旧浓翠。
对此景、无限愁思。绕天涯、秋蟾如水。转使客情如醉。想当时、万古雄名,尽作往来人、凄凉事。
到此际。愁如苇。冷落关河千里。追思唐汉昔繁华,断碑残记。未央宫阙已成灰,终南依旧浓翠。
对此景、无限愁思。绕天涯、秋蟾如水。转使客情如醉。想当时、万古雄名,尽作往来人、凄凉事。

周邦彦
周邦彦(1056年-1121年),中国北宋末期著名的词人,字美成,号清真居士,汉族,钱塘(今浙江杭州)人。历官太学正、庐州教授、知溧水县等。徽宗时为徽猷阁待制,提举大晟府。精通音律,曾创作不少新词调。作品多写闺情、羁旅,也有咏物之作。格律谨严。语言典丽精雅。长调尤善铺叙。为后来格律派词人所宗。旧时词论称他为“词家之冠”。有《清真集》传世。
《西河》拼音标注
xī hé
cháng ān dào,
xiāo sǎ xī fēng shí qǐ。
chén āi chē mǎ wǎn yóu xíng,
bà líng yān shǔi。
luàn yā qī niǎo xī yáng zhōng,
cān chà shuāng shù xiāng yǐ。
dào cǐ jì。
chóu rú wěi。
lěng luò guān hé qiān lǐ。
zhūi sī táng hàn xī fán huá,
duàn bēi cán jì。
wèi yāng gōng què yǐ chéng hūi,
zhōng nán yī jìu nóng cùi。
dùi cǐ jǐng 、 wú xiàn chóu sī。
rào tiān yá 、 qīu chán rú shǔi。
zhuǎn shǐ kè qíng rú zùi。
xiǎng dāng shí 、 wàn gǔ xióng míng,
jǐn zuò wǎng lái rén 、 qī liáng shì。