浪涛沙/浪淘沙
(宋代)周邦彦

周邦彦
周邦彦(1056年-1121年),中国北宋末期著名的词人,字美成,号清真居士,汉族,钱塘(今浙江杭州)人。历官太学正、庐州教授、知溧水县等。徽宗时为徽猷阁待制,提举大晟府。精通音律,曾创作不少新词调。作品多写闺情、羁旅,也有咏物之作。格律谨严。语言典丽精雅。长调尤善铺叙。为后来格律派词人所宗。旧时词论称他为“词家之冠”。有《清真集》传世。
《浪涛沙/浪淘沙》拼音标注
làng tāo shā / làng táo shā
zhòu yīn zhòng,
shuāng diāo àn cǎo,
wù yǐn chéng dié。
nán mò zhī chē dài fā。
dōng mén zhàng yǐn zhà què。
zhèng fú miàn chúi yáng kān làn jié。
yǎn hóng lèi 、 yù shǒu qīn zhé。
niàn hàn pǔ lí hóng qù hé xǔ,
jīng shí xìn yīn jué。
qíng qiē。
wàng zhōng dì yuǎn tiān kuò。
xiàng lù lěng fēng qīng,
wú rén chù 、 gěng gěng hán lòu yān。
jiē wàn shì nán wàng,
wéi shì qīng bié。
cùi zūn wèi jié。
píng duàn yún líu qǔ,
xī lóu cán yuè。
luō dài guāng xiāo wén qīn dié。
lián huán jiě 、 jìu xiāng dùn xiē。
yuàn gē yǒng 、 qióng hú qiāo jǐn quē。
hèn chūn qù 、 bù yǔ rén qī,
nòng yè sè,
kōng yú mǎn dì lí huā xuě 。