蕙兰芳引(仙吕)

(宋代)周邦彦

寒莹晚空,点清镜、断霞孤鹜。对客馆深扃,霜草未衰更绿。倦游厌旅,但梦绕、阿娇金屋。想故人别后,尽日空疑风竹。
塞北氍毹,江南图障,是处温燠。更花管云笺,犹写寄情旧曲。音尘迢递,但劳远目。今夜长,争奈枕单人独。

周邦彦

周邦彦(1056年-1121年),中国北宋末期著名的词人,字美成,号清真居士,汉族,钱塘(今浙江杭州)人。历官太学正、庐州教授、知溧水县等。徽宗时为徽猷阁待制,提举大晟府。精通音律,曾创作不少新词调。作品多写闺情、羁旅,也有咏物之作。格律谨严。语言典丽精雅。长调尤善铺叙。为后来格律派词人所宗。旧时词论称他为“词家之冠”。有《清真集》传世。

《蕙兰芳引(仙吕)》拼音标注

hùi lán fāng yǐn ( xiān lv̌ )
hán yíng wǎn kōng,
diǎn qīng jìng 、 duàn xiá gū mù。
dùi kè guǎn shēn jiōng,
shuāng cǎo wèi shuāi gèng lv̀。
juàn yóu yàn lv̌,
dàn mèng rào 、 ā jiāo jīn wū。
xiǎng gù rén bié hòu,
jǐn rì kōng yí fēng zhú。
sāi běi qú shū,
jiāng nán tú zhàng,
shì chù wēn yù。
gèng huā guǎn yún jiān,
yóu xiě jì qíng jìu qū。
yīn chén tiáo dì,
dàn láo yuǎn mù。
jīn yè cháng,
zhēng nài zhěn dān rén dú。