蜀王入大慈寺听讲(天复三年作)
(唐代)贯休

贯休
贯休(832~912),俗姓姜,字德隐,婺州兰溪(今浙江兰溪市游埠镇仰天田)人。唐末五代前蜀画僧、诗僧。七岁出家和安寺,日读经书千字,过目不忘。唐天复间入蜀,被前蜀主王建封为“禅月大师”,赐以紫衣。贯休能诗,诗名高节,宇内咸知。尝有句云:“一瓶一钵垂垂老,万水千山得得来,”时称“得得和尚”。有《禅月集》存世。亦擅绘画,尤其所画罗汉,更是状貌古野,绝俗超群,笔法坚劲,人物粗眉大眼,丰颊高鼻,形象夸张,所谓“梵相”。在中国绘画史上,有着很高的声誉。存世《十六罗汉图》,为其代表作。
《蜀王入大慈寺听讲(天复三年作)》拼音标注
shǔ wáng rù dà cí sì tīng jiǎng ( tiān fù sān nián zuò )
yù jié jīn kē xiǎng sì léi,
shǔi jīng gōng diàn bù péi húi。
zhǐ yuán zhī dùn tán jīng miào,
suǒ yǐ xǔ xún dū jiǎng lái。
dì shì jìng zhōng yáo yǎng zhǐ,
mó jūn diàn shàng dòng cūi wēi。
qiān zhòng xiāng yǒng lóng lín lì,
wǔ zhǒng fēng shēng jǐn xìu kāi。
kuān sì dà míng shēng rì yuè,
xìu rú sì yuè chū chén āi。
yī tiáo zǐ qì súi gāo bù,
jǐu sè xiān huā luò gǔ tái。
xiè tài fù xū tóng bā kǎi,
yáo liáng gōng kě bìng sān tái。
dēng lóu xǐ sè hé jiāng shú,
wàng guó chéng míng shǒu bù húi。
jià yù yīng xióng rú chì zǐ,
cí huáng xián zhé gòng qióng gūi。
lìu tiáo xiāo xī xīn cháng kǔ,
yī jiàn jīng yíng dí jǐn cūi。
mù duó shēng zhōng tiān jiàng fú,
jǐng xīng guāng lǐ dì wú zāi。
bǎi qiān mín yǒng tīng jīng zuò,
shǐ jiàn zhòng tiān shè jì cái。