闻赤松舒道士下世(东阳未乱前相别)

(唐代)贯休

地变贤人丧,疮痍不可观。一闻消息苦,千种破除难。
阴骘那虚掷,深山近始安。玄关评兔角,玉器琢鸡冠。
傲野高难狎,融怡美不殚。冀迎新渥泽,遽逐逝波澜。
蜕壳埋金隧,飞精驾锦鸾。倾摧千仞壁,枯歇一株兰。
仙庙诗虽继,苔墙篆必鞔。烟霞成片黯,松桂著行干。
影拄溪流咽,堂扃隙月寒。寂寥遗药犬,缥缈想琼竿。
伊昔相寻远,留连几尽欢。论诗花作席,炙菌叶为盘。
彭伉心相似,承祯趣一般。琴弹溪月侧,棋次砌云残。
倏忽成千古,飘零见百端。荆襄春浩浩,吴越浪漫漫。
已矣红霞子,空留白石坛。无弦亦须绝,回首一长叹。

贯休

贯休(832~912),俗姓姜,字德隐,婺州兰溪(今浙江兰溪市游埠镇仰天田)人。唐末五代前蜀画僧、诗僧。七岁出家和安寺,日读经书千字,过目不忘。唐天复间入蜀,被前蜀主王建封为“禅月大师”,赐以紫衣。贯休能诗,诗名高节,宇内咸知。尝有句云:“一瓶一钵垂垂老,万水千山得得来,”时称“得得和尚”。有《禅月集》存世。亦擅绘画,尤其所画罗汉,更是状貌古野,绝俗超群,笔法坚劲,人物粗眉大眼,丰颊高鼻,形象夸张,所谓“梵相”。在中国绘画史上,有着很高的声誉。存世《十六罗汉图》,为其代表作。

《闻赤松舒道士下世(东阳未乱前相别)》拼音标注

wén chì sōng shū dào shì xià shì ( dōng yáng wèi luàn qián xiāng bié )
dì biàn xián rén sāng,
chuāng yí bù kě guān。
yī wén xiāo xī kǔ,
qiān zhǒng pò chú nán。
yīn zhì nà xū zhí,
shēn shān jìn shǐ ān。
xuán guān píng tù jiǎo,
yù qì zhuó jī guān。
ào yě gāo nán xiá,
róng yí měi bù dān。
jì yíng xīn wò zé,
jù zhú shì bō lán。
shùi ké mái jīn sùi,
fēi jīng jià jǐn luán。
qīng cūi qiān rèn bì,
kū xiē yī zhū lán。
xiān miào shī sūi jì,
tái qiáng zhuàn bì wǎn。
yān xiá chéng piàn àn,
sōng gùi zhù xíng gān。
yǐng zhǔ xī líu yān,
táng jiōng xì yuè hán。
jì liáo yí yào quǎn,
piǎo miǎo xiǎng qióng gān。
yī xī xiāng xún yuǎn,
líu lián jī jǐn huān。
lùn shī huā zuò xí,
zhì jūn yè wèi pán。
péng kàng xīn xiāng sì,
chéng zhēn qù yī bān。
qín dàn xī yuè cè,
qí cì qì yún cán。
shū hū chéng qiān gǔ,
piāo líng jiàn bǎi duān。
jīng xiāng chūn hào hào,
wú yuè làng màn màn。
yǐ yǐ hóng xiá zǐ,
kōng líu bái shí tán。
wú xián yì xū jué,
húi shǒu yī cháng tàn。