和韦相公见示闲卧
(唐代)贯休
童收庭树果,风曳案头笺。仲虺专为诰,何充雅爱禅。
静嫌山色远,病是酒杯偏。蜩响初穿壁,兰芽半出砖。
堂悬金粟像,门枕御沟泉。旦沐虽频握,融帷孰敢褰。
德高群彦表,善植几生前。修补乌皮几,深藏子敬毡。
扶持千载圣,潇洒一声蝉。棋阵连残月,僧交似大颠。
常知生似幻,维重直如弦。饼忆莼羹美,茶思岳瀑煎。
只闻温树誉,堪鄙竹林贤。脱颖三千士,馨香四十年。
宽平开义路,淡泞润清田。哲后知如子,空王夙有缘。
对归香满袖,吟次月当川。休说惭如揵,尧天即梵天。

贯休
贯休(832~912),俗姓姜,字德隐,婺州兰溪(今浙江兰溪市游埠镇仰天田)人。唐末五代前蜀画僧、诗僧。七岁出家和安寺,日读经书千字,过目不忘。唐天复间入蜀,被前蜀主王建封为“禅月大师”,赐以紫衣。贯休能诗,诗名高节,宇内咸知。尝有句云:“一瓶一钵垂垂老,万水千山得得来,”时称“得得和尚”。有《禅月集》存世。亦擅绘画,尤其所画罗汉,更是状貌古野,绝俗超群,笔法坚劲,人物粗眉大眼,丰颊高鼻,形象夸张,所谓“梵相”。在中国绘画史上,有着很高的声誉。存世《十六罗汉图》,为其代表作。
《和韦相公见示闲卧》拼音标注
hé wéi xiāng gōng jiàn shì xián wò
kè xíng qíu dé xiāng,
shì shì wèi cháng mián。
lín yǔ fāng wèi yǔ,
fēi yān qǐ shì yān。
tóng shōu tíng shù guǒ,
fēng yè àn tóu jiān。
zhòng hǔi zhuān wèi gào,
hé chōng yǎ ài shàn。
jìng xián shān sè yuǎn,
bìng shì jǐu bēi piān。
tiáo xiǎng chū chuān bì,
lán yá bàn chū zhuān。
táng xuán jīn sù xiàng,
mén zhěn yù gōu quán。
dàn mù sūi pín wò,
róng wéi shú gǎn qiān。
dé gāo qún yàn biǎo,
shàn zhí jī shēng qián。
xīu bǔ wū pí jī,
shēn cáng zǐ jìng zhān。
fú chí qiān zài shèng,
xiāo sǎ yī shēng chán。
qí zhèn lián cán yuè,
sēng jiāo sì dà diān。
cháng zhī shēng sì huàn,
wéi zhòng zhí rú xián。
bǐng yì chún gēng měi,
chá sī yuè pù jiān。
zhǐ wén wēn shù yù,
kān bǐ zhú lín xián。
tuō yǐng sān qiān shì,
xīn xiāng sì shí nián。
kuān píng kāi yì lù,
dàn nìng rùn qīng tián。
zhé hòu zhī rú zǐ,
kōng wáng sù yǒu yuán。
dùi gūi xiāng mǎn xìu,
yín cì yuè dāng chuān。
xīu shuō cán rú qián,
yáo tiān jí fàn tiān。