谢张彦辅留别之作
(宋代)朱熹
一别屡更岁,思君无已时。知君亦念我,相望两嗟咨。
我病君田间,君行护疆陲。隐显既殊迹,会合安可期。
今年定何年,有此一段奇。我来五峰阳,君归九江湄。
闻君肯来辱,欢喜不自持。迎君紫霄峰,举觞白鹅池。
强健初共欣,艰棘旋相悲。相顾出危涕,薄言首东岐。
留连十日饮,怆恨八哀诗。散怀水石幽,遂忘筋力疲。
雄篇既鼎来,逸韵方穷追。云胡遽告别,牙纛风披披。
揽祛不得留,酌酒前致辞。愿君酬此觞,去上白玉墀。
国论罄忠益,庙谟参设施。一请正纪纲,再请诛羌夷。
及时树勋业,慰我空山饥。

朱熹
朱熹(1130年9月15日~1200年4月23日),行五十二,小名沋郎,小字季延,字元晦,一字仲晦,号晦庵,晚称晦翁,又称紫阳先生、考亭先生、沧州病叟、云谷老人、逆翁。谥文,又称朱文公。汉族,祖籍南宋江南东路徽州府婺源县(今江西省婺源),出生于南剑州尤溪(今属福建三明市)。南宋著名的理学家、思想家、哲学家、教育家、诗人、闽学派的代表人物,世称朱子,是孔子、孟子以来最杰出的弘扬儒学的大师。
《谢张彦辅留别之作》拼音标注
xiè zhāng yàn fǔ líu bié zhī zuò
yī bié lv̌ gèng sùi,
sī jūn wú yǐ shí。
zhī jūn yì niàn wǒ,
xiāng wàng liǎng jiē zī。
wǒ bìng jūn tián jiān,
jūn xíng hù jiāng chúi。
yǐn xiǎn jì shū jī,
hùi hé ān kě qī。
jīn nián dìng hé nián,
yǒu cǐ yī duàn qí。
wǒ lái wǔ fēng yáng,
jūn gūi jǐu jiāng méi。
wén jūn kěn lái rǔ,
huān xǐ bù zì chí。
yíng jūn zǐ xiāo fēng,
jǔ shāng bái é chí。
qiáng jiàn chū gòng xīn,
jiān jí xuán xiāng bēi。
xiāng gù chū wēi tì,
bó yán shǒu dōng qí。
líu lián shí rì yǐn,
chuàng hèn bā āi shī。
sàn huái shǔi shí yōu,
sùi wàng jīn lì pí。
xióng piān jì dǐng lái,
yì yùn fāng qióng zhūi。
yún hú jù gào bié,
yá dào fēng pī pī。
lǎn qū bù dé líu,
zhuó jǐu qián zhì cí。
yuàn jūn chóu cǐ shāng,
qù shàng bái yù chí。
guó lùn qìng zhōng yì,
miào mó cān shè shī。
yī qǐng zhèng jì gāng,
zài qǐng zhū qiāng yí。
jí shí shù xūn yè,
wèi wǒ kōng shān jī。