宋中十首
(唐代)高适
寂寞向秋草,悲风千里来。
朝临孟诸上,忽见芒砀间。赤帝终已矣,白云长不还。
时清更何有,禾黍遍空山。
景公德何广,临变莫能欺。三请皆不忍,妖星终自移。
君心本如此,天道岂无知。
梁苑白日暮,梁山秋草时。君王不可见,修竹令人悲。
九月桑叶尽,寒风鸣树枝。
登高临旧国,怀古对穷秋。落日鸿雁度,寒城砧杵愁。
昔贤不复有,行矣莫淹留。
出门望终古,独立悲且歌。忆昔鲁仲尼,凄凄此经过。
众人不可向,伐树将如何。
逍遥漆园吏,冥没不知年。世事浮云外,闲居大道边。
古来同一马,今我亦忘筌。
五霸递征伐,宋人无战功。解围幸奇说,易子伤吾衷。
唯见卢门外,萧条多转蓬。
常爱宓子贱,鸣琴能自亲。邑中静无事,岂不由其身。
何意千年后,寂寞无此人。
阏伯去已久,高丘临道傍。人皆有兄弟,尔独为参商。
终古犹如此。而今安可量。

高适
高适(704—765年),字达夫,一字仲武,渤海蓨(今河北景县)人,后迁居宋州宋城(今河南商丘睢阳)。安东都护高侃之孙,唐代大臣、诗人。曾任刑部侍郎、散骑常侍,封渤海县侯,世称高常侍。于永泰元年正月病逝,卒赠礼部尚书,谥号忠。作为著名边塞诗人,高适与岑参并称“高岑”,与岑参、王昌龄、王之涣合称“边塞四诗人”。其诗笔力雄健,气势奔放,洋溢着盛唐时期所特有的奋发进取、蓬勃向上的时代精神。有文集二十卷。
《宋中十首》拼音标注
sòng zhōng shí shǒu
liáng wáng xī quán shèng,
bīn kè fù duō cái。
yōu yōu yī qiān nián,
chén jī wéi gāo tái。
jì mò xiàng qīu cǎo,
bēi fēng qiān lǐ lái。
zhāo lín mèng zhū shàng,
hū jiàn máng dàng jiān。
chì dì zhōng yǐ yǐ,
bái yún cháng bù huán。
shí qīng gèng hé yǒu,
hé shǔ biàn kōng shān。
jǐng gōng dé hé guǎng,
lín biàn mò néng qī。
sān qǐng jiē bù rěn,
yāo xīng zhōng zì yí。
jūn xīn běn rú cǐ,
tiān dào qǐ wú zhī。
liáng yuàn bái rì mù,
liáng shān qīu cǎo shí。
jūn wáng bù kě jiàn,
xīu zhú lìng rén bēi。
jǐu yuè sāng yè jǐn,
hán fēng míng shù zhī。
dēng gāo lín jìu guó,
huái gǔ dùi qióng qīu。
luò rì hóng yàn dù,
hán chéng zhēn chǔ chóu。
xī xián bù fù yǒu,
xíng yǐ mò yān líu。
chū mén wàng zhōng gǔ,
dú lì bēi qiě gē。
yì xī lǔ zhòng ní,
qī qī cǐ jīng guò。
zhòng rén bù kě xiàng,
fá shù jiāng rú hé。
xiāo yáo qī yuán lì,
míng méi bù zhī nián。
shì shì fú yún wài,
xián jū dà dào biān。
gǔ lái tóng yī mǎ,
jīn wǒ yì wàng quán。
wǔ bà dì zhēng fá,
sòng rén wú zhàn gōng。
jiě wéi xìng qí shuō,
yì zǐ shāng wú zhōng。
wéi jiàn lú mén wài,
xiāo tiáo duō zhuǎn péng。
cháng ài mì zǐ jiàn,
míng qín néng zì qīn。
yì zhōng jìng wú shì,
qǐ bù yóu qí shēn。
hé yì qiān nián hòu,
jì mò wú cǐ rén。
è bó qù yǐ jǐu,
gāo qīu lín dào bàng。
rén jiē yǒu xiōng dì,
ěr dú wèi cān shāng。
zhōng gǔ yóu rú cǐ。
ér jīn ān kě liàng。